Phòng giáo dục và đào tạo Ngọc Hồi - Kon Tum
Hỗ trợ trực tuyến
 
 

Thống kê
Số người online: 59

Số người truy cập: 6737546
Thăm dò ý kiến
Thăm dò ý kiến





Thư gửi thầy giáo
Bài viết của cô giáo Phạm Thị Bông (GV trường TH Nguyễn Huệ). Thấm thoắt đã gần 20 năm kể từ khi con không còn được học Thầy nữa. Bây giờ con đã trở thành một cô giáo được đứng trước các em học sinh thân yêu của mình. Và đó cũng là mơ ước lớn nhất của con khi còn đang ngồi học trước bục giảng của Thầy.
 
Thầy ơi! Đến bây giờ con mới thấy được những lời dạy dỗ chỉ bảo ân cần của Thầy trước kia đối với con quý giá biết nhường nào. Con xin lỗi Thầy vì trước kia con đã từng rất “ghét” Thầy. Con “ghét” Thầy vì sự quan tâm mà Thầy đã dành cho con nhiều hơn các bạn khác.
 
Con còn nhớ hồi đó con không phải là cô học trò được đứng đầu lớp, nhưng lại được Thầy ưu ái giao cho nhiệm vụ lúc nào cũng phải đến lớp đầu tiên để mở cửa, chuẩn bị đồ dùng dạy học cho Thầy và bảo các bạn vệ sinh trường lớp sạch sẽ, gọn gàng trước khi Thầy bước vào lớp. Khi không hoàn thành nhiệm vụ là con lại bị phạt, lúc đó con lại thấy “ghét” Thầy. Và con thấy “ghét” Thầy nhiều hơn khi mà ngày nào Thầy cũng gọi con lên bảng. Cũng có ngày con học rất chăm được Thầy khen, nhưng cũng có ngày con ham chơi lên không thuộc bài, rồi con lại trách Thầy sao không gọi các bạn khác mà ngày nào cũng gọi con. Thậm chí buổi tối Thầy còn lên nhà chơi với bố con. Con biết Thầy đến để kiểm tra xem con có học bài hay không. Lúc đó sao con thấy sợ và không muốn học Thầy nữa. Nhưng Thầy có biết không những điều mà Thầy làm cho con “ghét” Thầy đến bây giờ con mới thấy giá trị của nó Thầy ạ.
 
Con bây giờ cũng đã thực hiện được ước mơ của mình, đó cũng là điều mà trước kia Thầy mong muốn ở con phải không Thầy.
 
Mỗi năm con được về thăm Thầy hai lần. Thầy bây giờ cũng đã về hưu, mái tóc của Thầy cũng đã pha sương, lúc nào con đến thăm Thầy cũng thấy các em học trò đến nhà để nhờ Thầy dạy học. Con biết Thấy rất tận tâm và yêu nghề giáo của mình, mặc dù nay tuổi thầy đã cao.
 
Thầy ơi! hôm nay con ngồi đây nhớ đến Thầy mà cảm xúc dâng trào, con không biết viết từ đâu, viết như thế nào. Cuộc đời con Thầy không sinh ra, nhưng Thầy là người đã giúp con phân biệt đúng sai, nhận thức được giá trị của cuộc sống, nhận thức được giá trị của đồng tiền, giá trị của sức lao động, và là điểm tựa để con bắt đầu một cuộc đời mới sau những vấp ngã trong cuộc sống.
 
Thầy biết không, trong những ngày này chúng con đang thi đua lập nhiều thành tích để chào mừng kỉ niệm 33 năm ngày nhà giáo Việt nam, con được giao nhiệm vụ viết bài nội san Thầy ạ! Và con đã bật khóc khi viết về Thầy. Con còn nhớ con đã bật khóc vì vui sướng khi con đỗ vào lớp chọn của trường Nam Tiền Hải, nhưng niềm vui lúc đó con lại không nghĩ đến công lao to lớn của Thầy. Đến bây giờ xa Thầy rồi con ngồi đây viết về Thầy mới thấy trân trọng biết bao mà con chỉ biết khóc, ơn nghĩa của Thầy con làm sao trả được.
 
Mỗi lần về thăm Thầy lại thấy Thầy già hơn, tóc bạc nhiều hơn. Rồi Thầy lại nói với con “Đứa học trò của Thầy sao bây giờ khác quá”. Con cười đáp lại “Tại Thầy ngày xưa phạt con nhiều quá lên bây giờ con mới khác Thầy ạ!”. Nhưng Thầy có biết không dù cho con có ở nơi đâu xa đi chăng nữa lúc nào con cũng nhớ đến công ơn to lớn của Thầy đã giành cho con. Nhờ công lao của Thầy con mới có được ngày hôm nay Thầy ạ. Con mà viết về Thầy chắc viết hoài, viết mãi vì Thầy trò mình có quá nhiều kỷ niệm, quá nhiều tình cảm - bởi ba năm liền Thầy đều làm chủ nhiệm lớp con.
 
Thầy kính mến! Nơi con công tác người dân còn đầy lo toan nhọc nhằn cho mưu sinh, học sinh phần đông là con nhà nghèo, lam lũ nhưng tâm hồn các trò nhỏ của con đều ngây thơ, trong sáng như dòng suối mát lành chảy ra từ lòng núi. Con hứa với Thầy sẽ trở thành một cô giáo tốt, làm việc chăm chỉ với hết khả năng của mình để dạy dỗ các em học sinh trở thành con ngoan, trò giỏi. Giống như Thầy năm xưa đã từng dạy dỗ con được như ngày hôm nay.
 
Con luôn nhớ mãi câu nói của Thầy “Sống ở trên đời mọi thứ có thể mất đi nhưng tương lai thì vẫn còn. Người sống lâu nhất là người cảm nhận được cuộc sống này nhiều nhất, chứ không phải là người tồn tại với thời gian nhiều nhất”. Con sẽ nhớ mãi và con sẽ cố gắng, Thầy yên tâm nhé!
 
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam con kính chúc Thầy cùng gia đình luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Ở nơi xa con luôn nhớ về Thầy!
 
Học trò cũ của Thầy
 
                              Phạm Thị Bông
Số lượt xem: 1550
Đăng nhập


Tìm kiếm
Video Clip
Liên kết
Hình ảnh hoạt động
Phòng giáo dục và đào tạo Ngọc Hồi
Điạ chỉ: Số 15, đường Hùng Vương, Thị trấn Plei Kần, huyện Ngọc Hồi, tỉnh kon Tum.
Điện thoại: 0603.823.137 Email: pgdngochoi.kontum@moet.edu.vn
thuong mai dien tu-rao vat-dich vu-dien may-my pham-noi that-thoi trang-nha dat