Những bài thơ 8 chữ xuất xắc nhất? Thơ 8 chữ về thầy cô? Thơ 8 chữ về tình bạn? Thơ 8 chữ về mái trường? Thơ 8 chữ về quê hương? Thơ 8 chữ về mẹ? Thơ 8 chữ về cha? Thơ 8 chữ về tình yêu? Thơ 8 chữ về mùa xuân? Thơ 8 chữ về mùa thu? Thơ 8 chữ về mùa hạ? Thơ 8 chữ về mùa đông?

Bạn đang xem: Tuyển chọn thơ 8 chữ hay viết về tình yêu, gia đình & cuộc sống

*

Hôm ni pgdngochoi.edu.vnrum sẽ reviews đến chúng ta vấn đề liên quan đến thơ 8 chữ. Thơ 8 chữ còn được là thơ bát ngôn, có nghĩa là mỗi loại trong đoạn thơ sẽ sở hữu tám chữ. Làm thơ bát ngôn thuận lợi hơn hầu hết thể thơ khác rất nhiều vì không bị luật thơ lô bó như những thể một số loại khác. Vì chén ngôn không có quá gò bó, tự ngữ bạn dùng đang làm bài thơ trở buộc phải hay hơn, chỉ cần uốn nắn, uyển chuyển cần sử dụng từ sẽ khởi tạo ra một bài xích thơ thật hấp dẫn. Và dưới đây pgdngochoi.edu.vnrum sẽ gửi đến các bạn Những bài thơ 8 chữ
hay duy nhất về thầy cô, tình bạn, mái trường, quê hương, mẹ? dưới đây hãy cùng pgdngochoi.edu.vnrum tìm hiểu nhé
Có người bà bầu hơn nửa đời tần tảoNặng trên vai chuyện cơm áo gạo tiềnLuôn nhẫn nhịn giữa cái đời vạn biếnNét thánh thiện Người sánh tựa cô tiên.Có người chị em qua bao mùa giông bãoLắm trở ngại da thô ráp chai sần...Đổi tuổi xuân cùng mồ hôi nước mắtCho nhỏ mình được khôn bự thành nhân.Có người người mẹ tấm lòng luôn luôn rộng mởChở che nhỏ tha thứ thời gian lỗi lầmDù phải nhận về phần mình bao cay đắngChẳng oán thù hờn bởi hai chữ tình thâm.Có bạn mẹ lúc này không còn nữaBóng hình người mãi ngự trị tim tôiKhông giàu có không quyền uy địa vịLuôn thân thương trân quý nhất trên đời...!!!​
Con sinh ra địa điểm tiếng khóc chào đờiNghe tiếng hát à ơi con của MẹDòng sữa ngọt bà bầu cho nhỏ từ béMiếng cơm nhai tự đứa trẻ nằm nôiTập cho bé biết nói lại biết ngồiBiết vòng tay nụ cười con ạ MẹChạy lẫm đẫm, mẹ theo sau sợ téGiọt mồ hôi đỗ dịu trán chị em rồiMẹ vẫn cười nét hiền lành Mẹ ôi !Vòng tay nóng ôm bé rồi siết chặtÔi vui tươi con nhìn qua ánh mắtNgấn lệ trào trên khuôn mặt bà bầu yêuNhững đêm Đông lạnh giá gió thổi nhiềuMẹ trằn trọc ôm bé yêu của MẹDỗ giấc nồng nhè nhẹ hát lời ruBiết gì đâu một đứa nhỏ dại đần đùNgồi cạnh bà mẹ bóng mù u đậy mátLo cho bé những cơm trắng chiều đạm bạcĐi học tập về nghe câu hát mẹ yêuMẹ cho nhỏ tình sở hữu nặng quá nhiềuMười tía tuổi biết bao nhiêu nặng nợTóc phai màu con còn nhớ mẹ ơi !Đứa nhỏ yêu yêu đương nhớ mẹ suốt đờiMùa hạ đến, nước đôi mắt rơi ngày giỗ bà bầu !!​
Sau chín tháng chị em nhọc nhằn vất vảMột ngày vui nay nhỏ đã chào đờiSữa bà bầu tràn bú đi nhé con ơiMôi chúm chím con cười bao bọc lấy MẹNiềm hạnh phúc nhìn con mình thơ béLúc con đau lặng lẽ âm thầm suốt đêm dàiMong to dần nhỏ vững bước tương laiLời quan tâm con ghi nhớ hoài đáy dạTình bà bầu đó mênh mông như biển cả cảLà suối nguồn... Là nhành hoa thơm hươngLà lòng tin cho con bước bên trên đườngLà trăng tỏ... Là vầng dương ngày mớiMẹ duy nhất không có gì sánh nổiNhớ thật các thầm hotline tiếng người mẹ ơiLời ru xưa theo con suốt cuộc đờiMẹ toàn bộ bầu trời đầy nắng ấm.​
Cả cuộc đời Mẹ một nắng nhị sươngLặng lẽ mãi suốt cả đêm trường bão nỗiBước gian khổ một thời luôn lặn lộiNuôi nấng nhỏ sớm tối chỉ riêng mình.Dù thăng trầm vẫn bình yên bình thinhLuôn duy trì trọn nghĩa tình sau như trướcBến đò ngang ngày thừa qua mấy lượtNhìn con vui chị em ngước khía cạnh mĩm cười.Mắt Mẹ bi ai rười rượi chẳng còn tươiBởi lanh tanh thu tín đồ trong góc nhỏMãi thương con dặn dò không vứt ngỏLắm đắng cay cũng vượt khó giữa đời.Rồi một ngày...chiếc lá bỗng rụng rơiMẹ vắng vẻ bóng không một lời trăn trối"Lòng kính dâng ước ao Mẹ hiền lắp thêm tộiChốn trần thế con phạm lỗi đã nhiều".​
Cả cuộc sống Mẹ một nắng nhì sươngLặng lẽ bước trên tuyến đường dù mưa gióBởi yêu mến con...Mẹ lần mò thừa khóDù gian truân vàng võ chẳng nao lòng.Mẹ suốt đời như bong bóng trên sôngNăm tháng với nỗi lòng thương con trẻBước chân tối rồi nhẹ nhàng thật khẽHôn thì thầm con! nước mắt chị em tuôn trào.Đến hiện nay hết bão tố nghiêng chaoCon thấu hiểu...MẸ nào đâu còn nữa?Mẹ buông tay theo gió mưa nương tựaHồn lang thang bay bổng giữa đất trời.Suốt cuộc đời...con đứng gọi...Mẹ ơiNhang lòng đốt cùng với lời dâng kính MẹHãy từng đêm về nhẹ nhàng thật khẽThầm hôn bé nước mắt người mẹ đừng trào.​
Nếu được ước nhỏ chỉ ước một điềuĐược hàng tuần chiều chiều trở về bên cạnh mẹNgồi bên hiên đơn vị ngắm bạn bè chim sẻRíu rít nô đùa vui vẻ mặt nhauChiếc tổ chim ngơi nghỉ trên ngọn cây cauRất đối chọi sơ mà lại thắm màu hạnh phúcCon chuồn chuồn đậu mặt hàng rào râm bụtNhắc con nhớ về cam kết ức ấu thơNhớ ngày xưa con bé xíu bỏng ngốc khờMẹ nhọc nhằn âu yếm cho khôn lớnÚp mặt trên đồng nắng và nóng mưa hôm sớmTảo tần ngày ngày nuôi lợn trồng rauLặn lội vào đêm mẹ lại nhỏ đauMẹ chỉ mặc cái áo nâu rách nát váSẵn sàng quyết tử cho nhỏ tất cảSuốt đời mình bà bầu vất vả lo toanVẫn vui cười không phải thấy người mẹ thanMẹ chỉ mong con an toàn khỏe mạnhLo cho các con đông về giá bán lạnhNhắc nhở nhỏ mình bắt buộc tránh gió sươngMẹ dành cho con tất cả tình thươngRồi khi lớn nhỏ lên đường xa xứMẹ lại muốn con các đêm mất ngủCuộc đời này nước đôi mắt cứ chảy xuôi.​
Biết nói gì đối với mẹ yêu quý yêuKhi vào con bao gồm bao điều mong mỏi nóiTim ứa nghẹn cơ mà sao không thốt nổiLời hàm ân tha thiết tới chị em hiền.Cảm ơn người trải mưa nắng nóng triền miênMang thai con nối liền cơn giông bãoSinh nhỏ ra vẫn sớm hôm tần tảoLo cho bé được cơm trắng áo bởi người.Cảm ơn người mang lại nụ cười tươiMang niềm hạnh phúc gieo mang đến đời bé trẻMẹ biết không đa số đêm nhiều năm cô lẻCon khóc thầm thương bà bầu lắm bà mẹ ơi.Rồi mẹ bi thương khi nước mắt con rơiTim nhức nhói xót mang đến đời bé dạiDù không nói nhưng lại nỗi lòng cơ táiTrọn đêm lâu năm thao thức cùng với canh thâu.Ngày bây giờ giữa cuộc sống thường ngày bể dâuBa kiểu mốt tuổi mái đầu nhỏ xanh trẻCảm ơn bà mẹ suốt một đời lặng lẽBảo bọc bé khắp ngả rẽ cuộc đời.​
Dẫu thời hạn cứ dần trôi tan mãiBóng hình thầy vẫn lưu lại trong tôiBao tháng ngày đâu nói đặng nên lờiGiờ điểm lại tình như thế nào vơi tiềm thứcTrang vở cũ dường như chưa ráo mựcTiếng của thầy như thế nào đâu dứt lời vangĐây trường xưa vẫn đậm đường nét vôi vàngĐã hiện tại hữu gần như hành trang ngày cũTrường xưa đó bạch đàn nay lặng ngủDáng thầy phía trên tóc vẫn rủ màu sươngBao mối nhăn của ngày tháng yêu thươngMãi đánh đậm hằn in khuôn mặt ấyVà lúc này thầy vẫn vui tay vẫyHọc trò xưa ai nấy đã toại danhVề thăm lại với tất cả lòng thànhKính tặng ngay thầy cầu mơ xanh dạo trướcBao chuyến đò ngày xưa như quay ngượcĐàn trẻ thơ giờ đã cách vinh quangMang trên bản thân đầy tia nắng huy hoàngThầy mãn nguyện tràn trề niềm sung sướng.​
Thầy cô giáo, người lái xe đò thầm lặngƯơm mong mơ để hiến khuyến mãi cho đờiChẳng cai quản gì...chắt từng giọt mồ hôiĐem con chữ nhằm trao dồi con kiến thứcLòng tâm huyết đó chính là hạnh phúcBắt nhịp mong duy nhất...sáng tương laiNhững tối thâu trang giáo án miệt màiVới ưng ý trồng người đầy hăng háiSống góp sức , đắp bồi ý trung nhân áiLòng nhiệt liệt theo mãi cùng với thời gianQuyết "đưa đò" thì sá đề cập gian nanCầu học thức sẽ vô vàn lối mở..."Ngày đơn vị Giáo" như âm thầm nhắc nhởCông ơn này ghi khắc ở vào tâmHướng lòng thành xây cuộc sống đời thường nghĩa nhânMong bù đắp đôi phần "Tiên học Lễ"​
Bao năm rồi chưa về lại ngôi trường xưaMái ngói hồng giờ nắng nóng mưa phai nhạtTóc của thầy có thể cũng thêm sợi bạcMắt hoen mờ nhòa nhạt vệt thời gian.Cả cuộc đời thầm im kiếp đò ngangThắp ngọn lửa cho trăm nghìn mơ ướcBao lứa trò đã ra đi lần lượtNhư chiến thuyền theo sóng nước muôn phương.Đò của thầy đầy nặng các yêu thươngChắp đôi cánh từ bỏ cổng trường quen thuộcThêm tinh thần vững quà bao nhịp bướcCho chim trời vui thướt tha tung bay.Đò của thầy vẫn âm thầm lặng lẽ nơi đâyDù mưa nắng nóng bao ngày ko mệt mỏiĐem trí thức trải lâu năm qua muôn lốiTặng đến đời nguồn sáng bắt đầu tương lai.Thèm một lượt về nhặt cánh phượng rơiSống lại tuổi thơ ngây nhiều ý muốn ướcThương đò thầy trong nắng mưa bao lượtGieo xanh mầm trên quốc gia quê hương.​
Cây phượng già treo ngày hạ trên caoNơi bục giảng giọng thầy sao hốt nhiên thấp:“Các bé ráng… năm nay hè cuối cấp…”Chút nghẹn ngào… lớp bụi phấn vỡ lao xao.Ngày ngày hôm qua hay tự tháng năm nàoCon nao nức lao vào trường trung họcThương cây lúa vào vai từ hạt thócThầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.Mai thầy về, sảnh trường cũ nằm đau?Hay nỗi nhớ đậy vùi theo cát bụi?Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn nhức tủiNhọc nhằn làm sao thầy nhờ cất hộ lại ngày sau?Mai thầy về, mùa call nắng lên caoVai áo bạc bẽo như màu sắc trang vở cũCon muốn gọi sao lòng đau nghẹnĐã bao lần bé ngỗ nghịch thầy ơi!​
Nhớ thương cố gắng mùi áo trắng đọng lạiKỉ niệm ngày như thế nào còn vương vấn mãiBóng dáng ai thấp thoáng bên dưới mái trườngĐể sầu mai này chỉ với là vấn vươngHôm phân chia tay các bạn ơi bạn có nhớDưới cánh phượng kia, kỉ niệm chẳng phai mờTình các bạn kia nồng ấp trong năm thángBuồn cho người, người lặng cách lang thangThu mang đến thu đi rồi thu lại đếnTôi lưu giữ tôi thương rồi tôi bao gồm quên ?Thời học trò hồn nhiên, mẫu áo trắngĐể vào trong lòng một khoảng vắng lặng...​
Tuổi học tập trò rồi cũng sẽ qua điXin giữ giàng tháng năm trong lưu lại bútTạm biệt nhé sảnh trường đầy hoa phượngNhững kỉ niệm vương vít với thời gianVe sầu ơi kêu bỏ ra mà kêu mãiKhúc nhạc bi lụy hay khúc nhạc phân chia lyTôi từ nhủ nếu thời hạn có thểXin mang đến tôi giữ giàng tuổi học trò​
Tình chúng ta như hai hàng đẳng thứcSống cùng cả nhà như nhị vế phương trìnhGiận hờn nhau như vô vàn định lýGặp nhau rồi ta lại cùng triệu chứng minh​
Giữa lối nhỏ tuổi tôi về viếng thăm trường cũVe kêu ran phượng đã và đang rơi đầyTôi ngước ánh mắt lên phòng học cũNhững kỉ niệm như che ló đâu đây​
Thơ tám chữ đươc chia làm bốn nhómLuật trắc đầu bạn chọn ngắt sáu nămNếu là năm đưa ra ngắt miết một tầmCòn ngắt sáu đừng lầm vào một khồThơ tám chữ xưa rày ko thách đốNiêm điều khoản vần ôm cổ chặt vần chơiTrắc chữ ba... Chữ tám cũng trắc đờiNăm tốt sáu chơi vơi không nhầm lẫn...Nếu bằng trước ôm vần mang đến kiên nhẫnCâu hai cha sao vẫn tiếp tục thương hoàiVận là sau... Chữ tám mãi không phaiCòn câu tứ nỗ lực vai đến câu mộtKhi quý phái khổ vận ôm làm sao cho thật tốtChữ cuối mẫu vận nốt một đợt thôiThôi sắp tới tớ nói rất nhiều rồiThơ tám chữ mãi trôi theo bởi trắc…​
Đã tứ năm học bên dưới mái trường này,Bồi hồi sao suy nghĩ tới phút phân chia tay.Quá khứ ơi sao bỗng nhiên ùa trở lại,Để lòng tôi nghẹn ngào tận ngày nay.Tôi ghi nhớ mãi số đông buổi học tập lý thú,Cùng bạn bè hăng hài cơ hội giơ tay.Tôi nhớ mãi thời gian làm bài bác chăm chú,Thầy cô nghiêm nhưng mà học trò cứ "quay".Tôi nhớ cả "tiếng khóc vài bạn nữ"Bị các bạn trêu bắt buộc "mít ướt" ấy màVà tôi nhớ lúc chúng ta giận dữ,Toàn đứng lên, chửi bới và kêu laTôi ghi nhớ cả thầy Ý dạy dỗ môn Toán,Đầu không nhiều tóc nhưng trí óc giỏi vờiChuyên làm cho thơ trêu trọc phần lớn ngườiLàm shop chúng tôi sảng khoái trong ngày tiết họcVà tôi nhớ: cô Hạnh "đầy cực nhọc nhọc"Dạy mang lại tôi Văn học của đời ngườiBảo chúng tôi nên học tập đừng bao gồm lườiMong công ty chúng tôi đỗ trường chăm danh giáBao kỉ niệm như ùa về trong tôi,Quá khứ này lòng tôi luôn luôn tưởng nhớ,Nhớ thầy cô, bạn bè, số đông buổi họcNhớ ngôi trường, Lương nuốm Vinh mến yêu​
Phượng vừa tàn...thì tình cũng đổ vỡ tanAnh đang vội phũ phàng vui duyên mớiChỉ mình em đứng giữa trời ao ước đợiChờ gió qua thương gởi mảnh tình sầu.Ngược dốc đời mình biết phải về đâuĐành quay bước dưới bầu trời u ámLối rất lâu rồi mưa giăng sầu ảm đạmTrời không xanh bởi vì tại đám mây mù.Nhìn lá vàng đang ngủ dưới chiều ThuTình phân tách biệt mặc dù còn yêu đương nhớBiết làm thế nào khi bọn chúng mình không nợĐành trách nhau chảy vỡ bởi vì vô thường.Xa anh rồi dẫu vậy còn vướng dư hươngLòng đau nhói tim tưởng chừng đổ vỡ nátMột mình em cõng gánh sầu man mácKhóc cho duyên phận bội bạc của đôi mình.​
Nghe đắng lòng tình cờ nhớ thương hiệu aiMột trơn hình của mon ngày thông thường lốiAi cấp quên hồ hết gì như sẽ nóiCho cuộc tình theo mây khói tan mauMột kẻ ai oán hồn quặn thắt tim đauBởi tình cơ úa color trong gian dốiVì một tín đồ đã lấy lòng nỗ lực đổiĐể con đường đời đơn bước chỉ bản thân tôiĐã hết rồi vị ngọt của đôi môiBờ vai rét mướt khi mua đông trở gióChắc quên rồi kỷ niệm ngày xưa đóKhi bên người giờ có kẻ cụ thayXơ xác bi hùng chiếc lá rụng heo mâyNghe xót xa giọt dài rơi mày mắtNhớ tên fan bất bỗng lòng se thắtNỗi đau này chắc tín đồ chẳng phát âm đâuChỉ lần này rồi cho tận ngàn sauKhông nói tới tên thêm lần như thế nào cảKhi con tim giờ chỉ với một nửaNhưng nát nhàu một nửa miếng đớn đau.​
Hết yêu thương rồi sao anh bảo còn yêuTình đã cạn đừng nhiều lời gian dốiĐể buồng tim đề nghị bồi hồi trăm mốiÔm đau thương rồi mắc tội bạc đãi tình.Thôi anh à! Hãy câm nín yên ổn thinhBao chua xót để riêng bản thân em chịuGào thắt lên thật các anh đâu hiểuGiờ dỗi nhau tốt nũng nịu cũng thừa.Bởi ơn tình phân nửa kéo theo mưaPhần còn sót lại mới vừa chôn đáy huyệtHãy nuốm quên biết rằng còn tha thiếtĐừng tính toan thua kém thiệt chẳng ích gì.Mình hiện giờ những đáng nhớ còn ghiNhưng tình chết níu ghì thêm tê táiĐường vào yêu trải nhiều năm bao oan tráiAi đề nghị khôn...không trót ngớ ngẩn đôi lần.​
Lòng ảm đạm lắm mà lại nào đâu dám giậnChỉ tại bản thân số lận đận hẩm hiuCứ hảo huyền ao ước một tình yêuRồi từ bỏ chuốt bao nhiêu điều phiền nãoSao cuộc sống mãi hoài vào giông bãoBiết kiếm tìm đâu vùng nương náo yên ổn lànhẤm chổ chính giữa hồn chút tia nắng bình minhMột hạnh phúc..một tình yêu chân thậtEm đã đến trao ngọt ngào vị mậtCũng nhanh chóng tất bậc bước ra điGiọt mưa rào ko ướt đẫm bờ miNhưng nỗi đau mãi đeo ghì vào dạCó mọi đêm suy tứ lòng bi tráng bãKhi lưu giữ về ngày tháng đã đi được quaChắc tại bản thân chẳng như thể với taNói chia ly là thành tín đồ xa lạ.​
Em trở lại năm mon của ngày xưaTìm kỷ niệm...tuổi bắt đầu vừa song chínThuở bên anh mình nhìn nhau bịn rịnNhưng xa rồi em dấu bí mật niềm riêng.Đời hẫm hiu...ẩn hiện nay khắp đông đảo miềnThân phận bạc vô duyên đành nuốt tủiKiếp hồng nhan thú vui nhanh tàn lụiChưa tròn thương đã lầm lũi đếm sầu.Mất nhau rồi không vệt được nỗi đauTình cũng đã phủ lên màu tang trắngĐêm tàn canh chú ý vầng Trăng đang lặnCòn bản thân em khu vực hoang vắng não nề.Quá khứ chìm...giữa bể dâu nhiêu khêĐành trở về đường về 1-1 thân bướcLê song chân mặt đường đời xuôi ngượcThầm im lau! giọt nước mắt vỡ lẽ tràn.​
Đêm 1 mình nơi góc quán bi tráng tênhHồn suy tư bập bồng theo điệu nhạcNơi bờ môi nghe sao bi lụy chát ngắtLệ nghẹn ngào tuyệt vị đắng cà phê..?Khúc tình ly bao chua sót não nềNhư mang chở đáng nhớ về giăng lốiCủa tháng năm lòng miên man tương khắc khoảiBao lâu rồi cơ mà vẫn mãi không nguôiSương buông dần mát rượi trái tim côiĐêm canh tà cũng dần dần trôi lặng lẽBản nhạc bi đát nghe lòng như ai xéBổng lag mình môi khẽ hotline tên aiDù hiểu được đó là những đắng cayLà lốt thương thiết yếu nào lành lạiCó hợp lý và phải chăng ta thừa ư khờ dạiCứ tự bản thân ôm mãi một niềm đau.​
Đừng bắt em bắt buộc nói lời phân tách biệtKhi tình còn tha thiết lắm người ơiChớ bỏ nhau chới với thân cuộc đờiThương yêu đề nghị hai nơi sầu đối kháng lẻ.Một mình em bên dưới chiều Hè gió nhẹThầm gọi anh khe khẽ thân núi rừngVắng nhau rồi em đứng lệ rưng rưngTim đau nhói tưởng chừng như vỡ nát.Nhìn lộc bình trôi thân lạc loài phiêu bạtNổi đơn thân đâu không giống chuyện song mìnhEm với chiều mãi câm nín yên thinhĐành buông gió thoải mái hôn lên tóc.Anh tham quý phái níu cành quà lá ngọcBỏ mình em...nơi những điểm thiếu minh bạch cuộc đờiChiều lặng lẽ đứng đợi chiếc lá rơiNuốt nước đôi mắt nghẹn lời đau xót quá.​
Có các lần lòng tự hỏi một câuHà cớ gì nhưng canh thâu thức trắngVì mất nhau đêm đen về lạnh lẽo vắngNên đợi chờ chiếc tin nhắn của ai..?Có nhiều lần vị trí khoé đôi mắt cay cayBởi hạt lớp bụi vô tình thời trước đóĐã mịt mùng trong một chiều nổi gióCuốn đông đảo gì tôi đã gồm ra điCó nhiều lần lệ thấm ướt nhoà miBởi những vết bụi kia mãi treo ghì bên trên mắtBổng ghi nhớ ai cơ mà cõi lòng se thắtLỗi lầm nào đánh mất một tình yêuCó những lần trong đêm vắng cô liêuThấy lẻ loi nhớ các về kỷ niệmRồi bổng dưng nghe như hồn chết lịmBởi xa rồi biết tìm kiếm nơi đâuCó những lần mong năm tháng qua mauChở góp tôi lầm lỗi nào khờ dạiVì mong chờ người cũng đâu trở lạiCho đêm trường thôi khắc khoải bi quan đau.​
Thương yêu này...em trả hết mang lại anhBao cay đắng em đành cam gánh chịuĐường vào yêu thương biết bao điều chưa hiểuGiờ mới hay vừa đủ nỗi đau nào.Thương yêu này đang đảo lộn lao đaoHình như cũng đang đi đến quên lãngThời gian trôi...tình phũ phàng nứt rạnBao luyến lưu lại năm tháng đã nhạt nhòa.Thương yêu thương này cũng đã vội phân tách xaBao nhiêu ghi nhớ mặn mà không thể nữaĐừng muốn chi khuya sớm ngày hai bữaBước mặt nhau! chọn lựa lối bình thường về.Thương yêu thương này khi bướm chán ong chêLang thang bước giữa tư bề hiu hắtNếu gặp nhau lưu giữ dặn lòng con quay mặtCòn gì đâu! chớ nước mắt sườn lưng tròng.​
Em thấy gì trong hai con mắt của tôiLà xót xa hay nụ cười tuyệt vọngVui không em lúc mình tôi lẻ bóngTháng năm lâu năm với cuộc sống đời thường quặn đauHay phụ phàng vì một kẻ cho sauCho em chữ thanh lịch giàu cùng hạnh phúcNỡ thay đổi vội buông lời kết thúcAnh thầm lặng trằn trọc trong cả canh thâuAi đã quên những lời hứa hẹn ban đầuTình tan vỡ đôi như nhịp ước đổ gãyBước một mình trên lối mòn thuở ấyLệ nhạt nhòa tuôn rã ngập lối điEm thấy gì lúc tôi đã hết điNhững niềm mơ ước trong đau sầu ly biệtCó lúc nào em thấy lòng ăn năn tiếcVứt quăng quật người luôn tha thiết yêu thương em?​
Trăng bóng ngả lời yêu thương anh ko nóiĐếm giọt bi thảm thầm điện thoại tư vấn mãi yêu ơiMột lời thương anh không đủ can đảm ngỏ lờiEm cứ ngóng lòng đầy vơi nỗi nhớAnh thương mến ta hai đường cách trởĐã mấy mùa hoa nở tím triền sôngEm đợi anh trao hết ái tình nồngCanh khuya vắng ngắt chờ ao ước hoài ko ngủTình sâu đậm trao nhau còn không đủCó trách nhau thêm ủ rũ tim buồnNhớ ao ước nhiều mi rớt lệ sầu tuônDuyên làng mạc lỡ mảnh sầu buông giăng kínĐông đang chớm níu mùa qua bịn rịnLửa trong lòng đã tắt lịm trường đoản cú lâuGiá hồi trước mình đừng có quen nhauDuyên làng mạc lỡ nỗi đau này em trả.​
Nhớ một thời nơi sông vắng gồm đôiNay dòng nước đem khu đất bồi phía lởThời gian trôi từng ngày một đâu còn nhớEm cùng anh sẽ mắc nợ trong cả đời.Duyên cạn rồi...mình trôi nổi hai nơiAnh quay phương diện không một lời âu yếmCâu thương yêu cũng im lìm chết lịmKhi sang trọng sông thì hiếm ngược trở về.Hàng thông buồn...đang rũ lá lê thêBến sông cũng nay tứ bề cat trắngEm ngồi đây vẫn oằn vai thầm lặngGiữa bơ vơ! cùng với giọt nắng cuối chiều.Nửa cuộc đời mình yêu ghi nhớ bao nhiêuNay còn lại lắm điều bể dâu quáChuyện tình yêu nhạt nhòa không tồn tại lạChẳng còn thương...thì như đá vô tình.​
Mất nhau rồi ngồi đứng lệ rưng rưngCon tim nhỏ tuổi ngập kết thúc như nín thởThời gian trôi anh hửng hờ ko nhớPhụ vứt duyên quên nợ chẳng con quay về.Bước thờ thẫn giữa dâu bể nhiêu khêDuyên phận bội nghĩa câu thề dang dở hứaAnh quay sống lưng tình cũng vừa phân tách nửaSầu triền miên em đứng tựa bóng mình.Dang dở rồi...đành câm nín im thinhEm cực khổ mặc tình buông nước mắtTình trớ trêu đành xa lòng phương pháp mặtChỉ riêng biệt em new quặn thắt nghẹn ngào.Ôm suốt cả quảng đời hoài bảo thân chiêm baoNhiều vương vấn càng đào sâu cay đắngDòng nước biển cả khô cằn mà lại vẫn mặnNgược mặt đường yêu luôn luôn than ngắn thở dài.​
Vắng nhau rồi bé đường bé dại đìu hiuEm âm thầm lặng lẽ bao chiều ra đứng ngóngNhìn lá bay...lòng vòng bao bọc lấy bóngMắt mòn trông hy vọng bước anh về.Mấy Đông rồi vẫn nỗ lực giữa làng mạc quêBên xóm bé dại bốn bề u tịch quáĐêm tàn canh giờ gà luôn giục giãVẫn hotline nhau khổ cực đến óc lòng.Em âm thầm trông ngóng phía bờ sôngKiếm chút ghi nhớ đang rập ràng trôi nổiNhưng ai ngờ trên bước đường lặn lộiAnh quên thương...đành phân chia lối rẽ tình.Chuyện song mình ni mất hết niềm tinEm im bước...ngước quan sát theo lối cũRồi trách thân mặt đường yêu tình luôn luôn phụDuyên trăm năm...đếm đủ đớn nhức lòng.​

Xem thêm: Tai Nghe Awei Q12I (Giá 150, Tai Nghe Ep Awei Q12I (Giá 150

Thời gian này...anh luôn luôn nghĩ về nhauĐể giữ lại mãi nhan sắc màu hương thơm hạnh phúcBởi yêu đương em không tìm trong gạn đụcMuốn cùng mọi người trong nhà mọi thời gian mãi ko rời.Nắng lên rồi ngày bắt đầu bước thảnh thơiHai loại bóng giữa trời...dang tay níuVướng đắng cay thật các rồi new hiểuQuá thương anh em nũng nịu...dỗi hờn.Tình chúng mình cũng đã lớn các hơnKhông lo nghĩ chợp chờn như thời điểm trướcLấy nhớ thương giữ lại cuộc tình mất đượcQuỹ thời gian! có tác dụng thước đếm đong tình.Sương rớt nhiều...ôm cây xanh lặng thinhNắng đừng xuống làm bọn chúng mình tung rãChuyện yêu thương! đậm đà nhưng lại rất lạDù gian nan nghiệt bửa vẫn bọn chúng mình.​
Mình không còn ôm nhớ đứng bơ vơNăm tháng mang đến không bao giờ xa nữaVì thương bạn bè cam đành chọn lựaGiữ chút tình câu hứa hầu hết ngày yêu.Nhìn mà thương thân tiều tụy đi nhiềuChân em cách liêu xiêu như ý muốn ngãChuyện lưu giữ nhau đậm đà không có lạBởi bản thân thương tình vẫn quá trọn tình.Hết tối rồi trời cũng yêu cầu bình minhDang tay níu song mình thanh nhàn bướcDù khó khăn trên mặt đường đời xuôi ngượcLuôn cùng nhau sau trước vẫn một lòng.Vắng nhau rồi anh không còn ngóng lại mongNgồi thờ thẫn quan sát theo cái cát biểnDặn lòng nhau duy trì lời nguyền bất biếnDù bão giông không nghĩ chuyện lở bồi.​
Thuở còn thơ bé thường nghe phụ thân nói.Con ăn uống đi cha không đói đâu con.Lúc ăn dứt nếu không hết vẫn còn.Cha ăn nốt, thân phụ khen ngon đấy chứ.Khi mập khôn con nhớ về thừa khứ.Cha thường mang dòng áo cũ vá vai.Đi dép lốp có lúc sút cả quai.Quần áo mới phụ thân cất hoài không mặc.Cha nói mình thích mặc bền nạp năng lượng chắc.Nhường hết quần áo vải vóc mang lại con.Cha bảo bé cần quần áo đẹp hơn.Còn phụ vương mặc áo rách nát sờn cũng được.Phải mưu sinh thân phụ một mình xuôi ngược.Lo vấn đề nhà lo vấn đề nước bài toán dân.Cha luôn luôn dạy con cần sống nghĩa nhân.Không tiêu tốn lãng phí phải chuyên cần sớm tối.Mãi trong tương lai con biết phụ vương nói dối.Và biết mình đã có lỗi với cha.Cha là tấm gương chân chủ yếu thật thà.Vì nhường nhịn cho bé mà cha nói thế.​
Thời gian rơi trên mái đầu của cha.Vất vả gió sương thành ra bạc bẽo trắng.Cả cuộc sống mình phụ vương luôn âm thầm lặng.Trao ngọt ngào và lắng đọng nhận đắng cay gian nan.Chưa khi nào con nghe thấy thân phụ than.Con còn ghi nhớ thuở cơ hàn ngày trước.Một mình phụ thân phải gồng bản thân xuôi ngược.Gánh vác câu hỏi nhà việc nước nhì vai.Con còn nhỏ dại vợ bệnh dịch biết cậy ai.Lúc khó khăn bao đêm dài cha thức.Lo cho vk con yên vui hạnh phúc.Cha sẵng sàng chịu gian khổ hy sinh.Vì các con phụ thân quên cả chủ yếu mình.Suốt cuộc đời cha trọn tình vẹn nghĩa.Con mập khôn cha giã trường đoản cú nhân thế.Nhớ về tín đồ mắt đẫm lệ tuôn rơi.Đối với con phụ vương sống mãi trong đời.Con vẫn nhớ số đông lời phụ vương chỉ dạy.Muốn được về rất lâu rồi thơ mộng ấy.Bên thân phụ già luôn cảm thấy bình yên.​
Mấy mươi năm, làm bạn đi viễn xứĐã trãi dài, trường đoản cú gánh nặng đôi vaiSống biển khơi khơi, những năm tháng ngày dàiĐêm trở gió, không rước ai thai bạnNước đôi mắt rơi, ghi nhớ về qua năm thángQuê hương thơm buồn, thời bom đạn chiến tranhTuổi thơ Tôi, dang dở sự học tập hànhMẹ mất sớm, cha cam đành nặng gánhĐôi vai gầy, phần đa đêm đông giá bán lạnhNuốt tủi buồn, bố chắp cánh con bayCây cần câu, với dòng giỏ hằng ngàyThân con gà trống, để nuôi nhỏ thay MẹĐêm không ngủ, bước đi Ba nhè nhẹĐể giấc tròn, cho con trẻ ngủ sayNét in sâu, chảy sệ dưới chân màyBao lo lắng, nỗi đắng cay vất vãCó số đông đêm, Ba đem lại giỏ cáKhông tín đồ mua, ba gánh cả đi thayĐôi chân trần, không nón lá qua ngàyMồ hôi đẫm, tía dạn dày sương gióBa của con ơi ! Người tía thời kia !Đã khổ nhiều, cơn cực nhọc nhớ làm cho saoMỗi cách đi, nhỏ khôn to tự hàoBa vẫn mãi, như ngôi sao chiếu sáng .!!​
Biết nói gì khi dịp nghỉ lễ của cha.Bao năm rồi Người ra đi mãi mãi.Cả cuộc đời phụ thân bôn cha bươn chải.Vì các con mình chẳng xấu hổ hy sinh.Vất vả gian truân gồng gánh một mình.Cha dậy con sống gồm tình bao gồm nghĩa.Là bao gồm mình giữa loại đời nhân thế.Vượt thác ghềnh cố khỏe mạnh vươn lên.Biết quyết tử ta sẽ tiến hành đáp đền.Là lũ ông chớ sống hèn con ạ.Tốt xấu trắng đen trắng đen thật giả.Làm điều gì rồi cũng trả giá chỉ về sau.Tốt hơn không còn cứ sinh sống thật với nhau.Giữa chiếc đời ngẩng cao đầu là tốt.Có trồng cây new cho ta trái ngọt.Thành công là nhờ đau xót đắng cay.Cha chắp cho nhỏ đôi cánh để bay.Con vẫn luôn nhớ những xa xưa đó.Cha bồng bế dắt tay khi còn nhỏ.Để cho hiện giờ con gồm ngày nay.​
Trong cuộc sống phụ thân luôn là vầng sángGiữa giòng đời phụ thân là áng thơ sayLà cầu mơ phụ vương nâng bước mỗi ngàyLà ánh đuốc mang đến tương lai rạng rỡSuốt đời con công ơn này ghi nhớTâm khắc sâu lời kể nhở phụ thân yêuDù trên vai còn mang nặng trăm điềuLòng kiên vững bấy nhiêu ngày nhằm sốngNgày quá ngắn mà năm dài tháng rộngNắng nhanh chóng chiều in soi trơn đời chaLà niềm tin vượt bão lốc phong baLà nghị lực để gia đình vững bướcHãy vươn tới một chân trời mơ ướcNơi an ninh mà ta được yêu thươngCùng bên cha đi hết đầy đủ chặn đườngDẫu gian khó khăn vẫn rạng ngời trong sáng.​
Thoắt ẩn hiện trong thâm tâm hồn nhỏ nhỏĐấng sinh thành còn đó rạng vầng minhCuối đời phụ thân vẫn với mãi mặt mìnhLời nói dối...chân tình đầy cao thượngNgày cưới mẹ...nội bất đồng ý tưởngSống tầm thường nhà chén bát muỗng cứ cồn khuaMẹ từng tối lệ ẩm ướt như mưaNội gắt gỏng đòi vào miếu cư ngụCha dối vợ...mẹ khen em hiền phụĐến mặt bà thân phụ dối đầy đủ lời hayVợ con ngoan biết lỗi bà mẹ la rầyGiữ yên ấm đến ngày bà nhắm mắtMuốn con mình đậu vào ngôi trường nổi bậtCha dối rằng quan lại hệ khôn xiết thân danhVới cấp cao tại một sở đầu ngànhĐưa nhỏ tới thiệt nhanh mặt giảng vụÔm căn bệnh ngấm ngầm cha chịu đủTàn phá dần dần lục đậy tận tim ganPhút cuối cùng phụ vương vẫn cứ dối gianChỉ là căn bệnh cảm xoàn vị thời tiếtCha cố kỉnh hết sức lực lao động mình cạn kiệtCho mái ấm gia đình cho máu huyết fan thânDù cho phụ thân còn dối trá vạn lầnVới con em của mình muôn phần thân phụ đẹp nhất.​
Cả đời này phụ thân dành tặng cho conKhi khỏe mạnh, lúc hao mòn thân xácLúc sung trí, khi cõi hồn thất lạcTình phụ thân luôn khắc tạc tấm thân conNửa đời người thân phụ lội suối trèo nonBàn chân đang chai mòn cùng năm thángMong con cháu tương lai được ngời rạngNén lòng mình soi sáng bước con điCó một điều mà phụ vương mãi suy nghĩ suyTình cha đã cho đi nào tiếc nuốiYêu mến ấy..cha dấn về sầu muộnNỗi lòng này đang nhuốm xuyên đêm đenYêu yêu đương con phụ vương chăm bẵm, luyện rènCon không nên bước, cha lòng hoen ứa lệTrút khó tính mà thấy sao như thểMáu tuôn trào loang phế truất một buồng timCha hy vọng sao nhỏ đừng bị dìm chìmNơi vực thẳm, chẳng giờ đồng hồ chim tăm cáNay phụ thân đã tuổi xế chiều láng ngảMong bé đừng đổ vấp ngã giữa con đường đời.​
Đừng mãi hỏi sao cha ngày nặng nề tínhÍt nói hơn và gắt gỏng lạ thườngMà hãy nghĩ tuổi già vương trung tâm bệnhBởi một đời đến ta bến tình thươngLời ngỗ ngược chẳng suy lường song lúcCha đòn roi tức giận phút trào tuônTa ương ngạnh ân oán hờn luôn gim gútPhía vườn sau...mắt phụ vương đục cơn buồnĐiều mẹ bộ quà tặng kèm theo là quần suôn áo đẹpVới cơm ngon cả giày dép...tiền xàiCha chỉ tất cả chiều mưa dai...ướt mẹpCố trầm mình cho con đẹp tương laiĐêm trở giấc phụ vương thở dài canh cánhNhững lo toan còn nặng nề gánh vào đầuBao hốc hác trên đôi mắt sâu buốt lạnhThương nhỏ khờ lòng phụ vương chạnh cơn ngâuCó ai biết...ngoài héo sầu khô rạtNhưng rạm sâu ươm mầm phân tử tơ nonVắt vật liệu bằng nhựa sống mang đến hao mòn thể xácCố vươn mình bịt bóng mát đến conĐừng so sánh rồi méo tròn ánh mắtMẹ nâng niu không gay gắt rầy laVới con em của mình yêu thương phụ thân giấu cấtMuốn nhỏ nên...dùng đắng chát làm quà.​
Có gần như khi trong thâm tâm thấy trống vắngTự hỏi lòng, gồm còn ghi nhớ anh không!Nhớ nhung sao cứ trống trải trong lòngHay cũng chính vì chờ anh trong vô vọngTrời vào đông gió lùa qua bến mộngLạnh trong tim,hay lạnh chốn cô phòngMang dấu yêu gởi vào tầm hư khôngĐể chờ ao ước trải dài theo năm thángEm không thích đưa anh vào dĩ vãngVì tình em đã chao hết anh rồiDù duyên bản thân có cách trở đôi nơiNhưng tình em, trao anh rồi anh nhé!​
Đông nức nở mưa phùn giăng khắp lốiGió khẽ vờn gửi nỗi lưu giữ chênh chaoNơi xứ xa giá rét có tràn vào ?Có thấy giá ? Có đau đớn thấp thỏm ?Chiều âm thầm lặng lẽ ! Trúc run run từng khómÁng mây ai oán vội rón rén trôi quaChẳng như là khi gạnh chải mượt tóc ngàGieo mưa xuống xót xa khơi hiu quạnh.Dấu yêu hởi ! Phương này anh đang lạnhRét choàng ôm khiến cho cảnh tái cơ sầuAnh một mình ! Hoài mãi nhớ về nhauMuốn bên cạnh tâm đầu xua giá bán buốtDấu yêu thương hởi ! Nỗi niềm mến quặn ruộtLo đàn bà mưa ..vội chuốt gần như ưu phiềnRét rét về... Làm thổn thức con timĐêm buông xuống ! nơi miền quê nhung nhớ.Anh hy vọng đốt.. Cháy tim hồng ngọn lửaTình nồng thắm chất đựng quyện vào nhauDù trần gian có rắc rối thế nàoAnh nguyện đã ..gửi trao về em mãi !​
Đông đến rồi mình hò hẹn nha anhLời em nói rất tâm thành đấy ạEm cực kỳ sợ loại u ảm đạm lạnh giáĐời ko anh đời đang hóa hoang tànHẹn hò đi để sương lạnh yêu cầu tanHơi nóng ấy sẽ chứa chan lối nhỏMình ngăn cách giữa muôn nghìn vạt gióNhưng tinh thần vẫn hiện thị rõ trong đời.Giọt bi quan nào ai lơ đãng tiến công rơiEm nhặt được để sầu thời trỗi dậyKhổ không đủ sao cứ hoài núm lấyAnh nhức lòng...xin em hãy quăng quật đi.Hẹn hò cấp tốc kẻo trễ mất xuân thìThời gian hỡi sao cứ đi vùn vụtXin trì trệ dần cho ta vài cha phútSữa lỗi lầm số đông vết hụt chênh vênhTrời thanh lịch đông để mây xám bồng bềnhEm vô thức chìm quên trong lỗi ảoAnh hãy nhớ lòng em không trả tạoCây hoa tình vẫn thừa bão...hiên ngang.​
Anh biết không em mỏi mòn chờ đợiĐêm đông lâu năm lòng vời vợi nhớ anhBỗng dưng nghe gió rét khẽ rung mànhKý ức xưa như bức ảnh mờ ảoCho em ghi nhớ về 1 thời giông bãoTa luôn ngọt bùi rau xanh cháo có nhauMặc khó khăn vẫn cứ ngấc cao đầuMình cầm tay vượt thương hải tang điền ngang tráiBuổi chia ly anh hứa ngày trở lạiMà giờ đây anh đi mãi không vềMột bản thân em mong chờ dạ tái têChiều đông tới bến sông quê trông ngóngHoàng hôn tím khi nỗ lực chiều đổ bóngNgười ko về chỉ thấy sóng cô đơnTim nhói nhức em thương ghi nhớ giận hờnBước đi trên tuyến phố mòn hiu quạnhVề nhé anh khi ngày đông giá lạnhSưởi mang lại em cố gắng cho ánh lửa hồngVòng tay ôm thêm ấm cúng mùa đôngTa cùng mọi người trong nhà mãi mặn nồng hạnh phúc.​
Trời vào đông ai oán ơi sao vời vợiMây xám giăng mưa lại lất phất rơiBao xuyến xao lưu giữ về một phương trờiỞ chỗ đó người em yêu tất cả nhớ....Đông trong năm này một bản thân em trăn trởKhông vòng tay ôm nóng lạnh bờ vaiĐếm thời hạn sao thấy mon năm dàiLá từng chiếc rụng rơi bi đát hiu hắt...Anh đâu biết tình em trao chân thậtMãi dỗi hờn mang lại nỗi ghi nhớ thiết thaHãy quên đi phần lớn chuyện của ngày quaĐể cùng đón đông nồng nàn anh nhé...​
Vài cái lá cuối Thu còn thổn thứcBấc phong è cổ rạo rực bước ngang quaThảo nguyên xanh sương trải thảm hiền khô hoàMây ngơ ngẩn nhìn sao sa vừa sáng.Vầng trăng khuyết đâu vơi hồn lãng mạnThi sĩ tìm kiếm bầu bạn với Hằng NgaLạ lùng cố kỉnh không rượu cũng không tràSao chếnh choáng hồn ta nghiêng ngã vậy ?Em như vị thiên thần ôi lộng lẫyĐến thuộc anh khơi dậy đa số nồng nànGieo nụ tình trải khắp đất hồng hoangVườn yêu thương trổ rộn ràng muôn hoa ái.Thời gian hỡi! làm ơn ngưng ứ lạiThiên thần ơi! Ta ngây dở hơi mất rồiĐây nụ cười, ánh nhìn cả bờ môiKia nhịp đập bồi hồi lưu luyến mộng.Nắng rón nhón nhén vào rèm thưa lay độngTa mỉm cười cợt khát vọng hãy còn vươngTình xa ơi! như vậy đủ thiên đườngĐông này ấm người yêu thương em gồm biết ?​
Đông về rồi mà anh ở chỗ đâuĐể mang đến em ôm nỗi sầu mong muốn nhớĐêm thao thức suốt canh ngôi trường trăn trởĐẫm mặn môi tim nức nỡ nghẹn ngàoĐông đang về không có gì nắng khô cứng haoĐường khuya vắng tanh trăng sao mây che khuấtĐợi chờ anh mỗi ngày như thường nhậtĐắng cay lòng thực ra anh sẽ quênĐông về rồi mà lại chẳng ngơi nghỉ kề bênĐược anh ôm hôn lên đôi má thắmĐã nguyện cầu cùng thêu hoa dệt gấmĐành lòng thôi lệ đẫm đôi mắt nhạt nhòaĐông về rồi cải vẫn trổ đầy hoaĐem nóng bức buốt domain authority mà mang lại vộiĐừng hờn trách em trên đây lòng nông nỗiĐôi chúng mình nhì lối chẳng trọn duyên!!!​
Dấu yêu ơi! ko kể trời sẽ mưa đóMưa gió mùa đông bắc bao gồm biết khôngAi cũng bảo tình yêu luôn luôn thắm nồngSẽ êm ấm trong trời đông giá lạnhNhưng lúc mưa em thấy mình hiu quạnhChẳng vui gì lòng canh cánh bi đát thêmĐâu cùng anh share những nỗi niềmCòn hạnh phúc êm đềm đâu chẳng thấyĐiểm tựa nào để vững lòng tin cậyKhi trao anh tình yêu ấy chân thànhSao em thấy thật sự quá ao ước manhĐêm gối chiếc bên mành lệ đẫm ướtNếu bao gồm ước mong thời hạn đảo ngượcĐể tim hồng đừng tất cả xước yêu đương đauNếu một ngày chúng mình có chạm chán nhauThì anh hãy vội bước mau đi nhéĐừng lúc nào tỏ tình thương bé dại nhẹMặc mang lại em lặng lẽ bóng đơn côiGiấc mộng điệp giờ đồng hồ tan biến mất rồiChỉ còn đó tim bồi hồi nghẹn ứcEm không biết là mơ tốt sự thựcLòng ngổn ngang day xong nghĩ trăm điềuĐường vào đời sao đìu hiu vắng cô liêuĐường vào yêu thương sao quá nhiều cay đắng!!​
Rồi mai trên đây trên dốc đời nghiệt ngãAnh gồm còn...nhớ nắng và nóng Hạ ngày xưaLúc cùng nhau hai đứa mãi nghịch đùaNhặt xác phượng tay đưa tải bím tóc.Anh còn nhớ ngày nhọc nhằn trốn họcĐèo nhau đi tìm kiếm góc nhỏ tuổi phố phườngEm dỗi hờn mắt hướng tiệm Ốc HươngRồi khẽ bảo phía mặt đường em thích.Thời gian trôi tháng năm lâu năm biệt tíchMình tìm tìm mục tiêu của tư riêngBao năm qua hiện diện khắp phần đa miềnChân lê cách triền miên nơi đất khách.Nhưng về trên đây tình yêu ni mất sạchÔm buồn bã chẳng bao gồm cách làm sao hơnBởi tình anh chưa bự mãi chập chờnEm ngóng ngóng lòng từng lần đau nhói.​
Chiều trong ngày hôm qua mưa rào dưng ngập lốiTưới ruộng đồng ... Làm dịu nỗi niềm riêngXóa rã đi bao rát phỏng ưu phiềnHạ đã về mỉm cười duyên lá cỏNhớ rất lâu rồi áo dài bay trong gióNón nghiêng đậy đôi má đỏ môi hồngNụ trung bình xuân sân trường bùng cháy bôngNhặt cánh phượng sao nghe lòng nức nởMùa chia tay tuổi học trò luyến nhớBạn và tôi mỗi người ở muôn nơiGói hành trang chập chững phi vào đờiCánh chim di địa điểm phương trời viển xứRồi ngày cơ dừng bước đi cô lữDòng nhật cam kết còn đường nét chữ không phaiBụi phong sương ôm bí mật cả hình hàiNhưng con tim vẫn đập hoài mộng đẹp.​
Ngày em bỏ làng quê theo con nướcBến đợi chờ anh đơn bước lẻ loiLục bình trôi phai sắc tím xa rồiQua ghi nhớ bậu sao bậu đành đi vội!Mang theo giờ thở dài đêm trăng tốiTiếng kêu bi thiết quốc quốc quyện mây trôiEm phương nào tất cả nghe tiếng xa xôiGió thổi mãi câu hò rơi ngày ấy!Thời gian ơi! có nghe mùa hạ vẫyTiếng ve sầu sầu run rẩy thân màn sươngMùa hạ xưa dung nhan hoa phượng còn vươngCâu mong hẹn sao ai đành quên mất!Tuổi học trò với trung tâm tình chân thậtĐã phai dần theo dành hết thời gian mưu sinhTrên con phố bao vất vả điêu linhAi còn nhớ tâm thành hoa phượng đỏĐã qua rồi mấy mươi ngày hè đóTóc phai màu theo lớp bụi thời gianLòng không phai bao kỷ niệm ngập trànTình phượng vỹ! hạ ơi! sao vội vàng bỏ….​
Mùa hạ cũ đề cập ta ngày thơ béChẳng chút sầu ngấm nghé phần nhiều ngày vuiGiờ phân chia xa bao ao ước nhớ ngậm ngùiTa gói lại những bi hùng vui thuở ấyMùa hạ cũ thực tâm ai nếm trảiMới phát âm về câu thân ái đến nhauĐể mặt đường đời bao cay đắng nhạt màuTa còn tồn tại chút và lắng đọng đọng lạiMùa hạ cũ dẫu xa rồi xa mãiChốn bụi hồng đã bao phủ trái yêu thương thươngNgẩn ngơ hoài ước ao nhớ với vấn vươngCũng chẳng thể trở lại đường chốn cũMùa hạ cũ lời ru còn ấp ủTiễn ta vào lối cũ chẳng fan quaĐể lối về lưu luyến phượng hồng xaĐể trở trăn cuốn trôi theo chiều gióMùa hạ cũ lời thề xưa còn đóĐã muộn màng chuyện tình gió bên trăngTa chúc nhau muôn thuở vẹn song đàngTình với nghĩa ngọt ngào còn lắng đọng….​
Kìa phượng hồng vẫn khoe dung nhan anh ơiTiếng ve sầu hát thân trời hè oi ảMùi rạ thơm chuyển hương về số đông ngảSắc bởi lăng tím tím cả hồn yêuLũ trẻ con trâu cười cợt vang dưới nắng chiềuCơn gió mập cánh diều nghiêng trao đảoChút nắng nhạt còn vương bên trên vai áoCùng song ta bước dạo khắp triền đêHoàng hôn buông trên lối cũ ta vềMôi kề môi lời hứa thề chung thủyXiết vòng tay ghẹ tai em thủ thỉHạ yêu thương này giờ đồng hồ chỉ của nhì taDấu yêu ơi ! Anh có thấy xa xaNhững sáng đèn trong hồ hết nhà đã bậtMàn đêm về ánh mặt trời đang tắtSao vòng đeo tay vẫn xiết chặt mặn màĐẹp và ngọt ngào vang mãi khúc tình caNgàn hạ qua vẫn khẩn thiết nồng thắmChung căn hộ sống bạc đầu váy ấmMỗi hạ về thêm đánh đậm tim yêu.​
Em đang đi vào ôi mùa xuân đẹp quá,Áo lụa là bông hoa cũng hờn ghen.Nụ cười xinh nồng thắm đượm khá men,Anh chìm vào trong ngày xuân đắm đuối...Thiếu vắng ngắt em tình trong anh tắt nguộiEm dịu dàng như mặt nước hồ nước trong.Khiến cho anh dậy sóng ở trong lòng,Anh mong mỏi được ngập trong biển mộng!Em mùa xuân, làm tranh ảnh sống động,Đưa anh vào các điệp khúc mê say.Cứ ngân nga bạn dạng tình ca ngày ngày,Làm làm mát mẻ cơn oi nồng mùa hạ.Mùa xuân mang lại tô color muôn cành lá,Tiếng chim ca rộn rã đón xuân về.Gió nhẹ nhàng hôn mái đầu thoả thuêTình ta đó bồng bềnh như mây trắng.Mùa xuân mang lại anh không hề trống vắng,Mà ngọt ngào, như nắng và nóng toả dịu êm.Được bên em trong cảm xúc êm đềm,Anh yêu thương lắm, Em mùa xuân yêu dấu!​
Xuân đã về trên mọi nẻo quê hươngEm cũng đã theo đường yêu tiến bướcMây với gió ôm thương cất cánh xuôi ngượcHạnh phúc về vơi lướt khắp buồng tim.Bao lưu giữ nhung đang chiếm gọn yên lìmTrong đáy mắt ru tình...thim thiếp ngủEm ghét anh trách hờn thương chưa đủNhưng vào em chẳng biết phụ bao giờ.Nắng chiều tàn ngơ ngẩn ghi nhớ vần thơNgày nhì đứa thẩn thờ... Gieo lắm mộngThơ em viết nửa dòng luôn luôn đứng ngóngĐôi mắt ảm đạm lắng đọng... Ghép vần yêu.Anh biết ko tình thiếu ghi nhớ nhau nhiềuLòng vẫn mãi chắt chiu gồng gánh đợiGiờ mặt nhau nhàn rỗi vui Xuân mớiMình không xa...vì bởi...quá yêu quý rồi.​
Nếu bao gồm giận chờ xuân qua anh nhéBởi xuân về nhiều cành hoa thơm hươngCó nắng nóng vàng, bao gồm gió khẽ vấn vươngMái tóc bay, môi hường thuộc má thắmĐừng giận nhé khi xuân về bi quan lắmNếu 1 mình chìm đắm giữa không gianĐơn láng ư? Xuân rực rỡ nắng vàngChẳng thú vui khi lang thang đếm bướcAnh biết ko bao niềm vui có đượcLúc xuân về ý muốn trọn giấc mơBởi giá buốt đông sương giá bán rét hững hờLàm cơ tái giấc mơ em chờ đợiĐược không anh? Đừng mắt ai oán vời vợiXuân mang lại rồi xuân cũng vội ra điĐừng u bi thảm sương rơi vướng hàng miLời thương yêu mãi rỉ tai anh nhé!​
Xuân đến rồi chẳng ao ước dấu điều chiKhao khát đêm về cân nhắc nhung nhớTa lạc vào nhau cùng tầm thường nhịp thởCơn mưa chiều...bỡ tưởng mộng nẻo yêuHai kẻ sầu bi đời còn bao nhiêuĐã gọi nhau...thương nhau thì nhặt nắngGom nóng nồng ...hong khô bao cay đắngCho nhau ngày trống vắng...bớt hiu quạnh hiuXuân mang lại rồi ...em vì hy vọng chắt chiuChút tình cuối đến lời ca vang mãiCho cả hai sẽ không hề tê táiMá ửng hồng....môi mọng lại vẻ xuânThềm năm mới...thoảng đôi chút tần ngầnĐếm hoa rụng trong lần chần xa xótVà em biết...anh là miền vơi ngọtLà men nồng chót vót cung thanhLà vơi êm trầm mặc luỹ tre xanhBao quấn tim em...làng quê nho nhỏKhung trời new cho niềm mơ ước bày tỏXin nói lời: «yêu dấu...cảm ơn anh»​
Em chỗ này ân huệ mãi chứa chanMong xuân đến tủ dần miền trống vắngMột góc nhỏ dại nơi tim hồng rung độngVì xa nhau chừng nên mong mỏi ngóng bao ngàyXuân đã về mang nỗi ghi nhớ đắm sayLòng tự dưng chứa đầy bao niềm ướcCũng háo hức trong dòng tín đồ xuôi ngượcMang ân tình ướp yêu mến nhớ giữ hộ traoCuối đông rồi cơn gió cũng hanh khô haoBờ môi thắm xuyến xao khi hóng đợiMong anh đến mang theo ngày xuân tớiThêm lắng đọng nỗi ghi nhớ mãi trong timMình thuộc say trong niềm hạnh phúc kiểm tìmKhi nhị đứa đắm chìm bình thường nhịp thởCho khao khát tăng trào xua nỗi nhớThắm tình nồng khi được ỏ mặt nhau.​
Nhìn dòng lá chiều thu rơi nhè nhẹChạnh lòng bi tráng nhớ lại lưu niệm xưaNắng thu vương bên trên tà áo học tập tròLàn gió vơi thổi tóc ai không tính phốLục ký kết ức tra cứu chút mùi hương tình cũTrả cho người lòng vơi sút chênh chaoYêu mến xưa giờ đồng hồ đã tắt hơi chân trờiCó níu duy trì cũng chỉ là ảo mộng !Người cất bước đi về địa điểm xa lắmTôi âm thầm ngồi đếm lá quà rơiBao lá thu rơi rụng xuống canh đờiLà bao nỗi yêu quý sầu tôi đã thử !Tình xưa ấy tưởng mãi là quá khứChợt ùa về trong chiều nắng hanh khô haoLàm trái tim đã cũ ná́t úa nhàuLỗi nhịp bởi nắng chiều thu rubi vọtNgồi nhìn chiếc lá rơi chiều thu biếcGợi nỗi niềm ngồi đếm ngược thời gian !​
Cúc bên hiên vừa new hé nhụy vàngDưới ao sâu sen tàn vừa rụng cánhGió heo may cho lòng ai se lạnhThu hắt hiu lẻ loi cả khu đất trời.Mây bập bềnh nên nỗi nhớ nghịch vơiNgàn lá đổ đến đời thêm nuối tiếcMùa thu xưa đã trôi xa biền biệtĐể địa điểm này domain authority diết nỗi sầu thương.Bước độc hành tìm lại chút dư hươngChiều sương khói ai oán vương lên khóe mắtLửa tình thân như rứa chiều vụt tắtNgày từ biệt se thắt cả buồng tim.Đêm thu bi thiết thăm thẳm một màu đenTừng lưu niệm cứ len vào ký kết ứcThu bao la cuộc tình sầu day dứtThu dạt dào thổn thức cả trời thơ.​
Thu vẫn sang em bất chợt thấy u sầuLá kim cương vọt cứ rứa nhau rơi xuốngAnh đi mất không hề ai chiều chuộngEm dỗi hờn cần chẳng mong rong chơiThu sẽ sang anh chẳng ở bên đờiLàm giọt lệ cứ tuôn rơi hối hận hảPhố đông đúc cơ mà sao toàn bạn lạThèm nụ hôn vào đôi má ấm nồngThu về rồi anh hỡi có biết khôngDù xa cách mối duyên hồng em giữAnh cứ bảo chuyện bản thân là thừa khứNhưng với em nó luôn ngự tim nàyMùa thu về trời đất bỗng dưng hoá sayNắng mỏng dính mảnh có tác dụng dày thêm nỗi nhớCuộc tình ấy chưa biết tròn tuyệt lỡNhưng với em trót nặng trĩu nợ mất rồiThu đã về ôm một trái tim côiLời anh nói em cứ ngồi mơ tưởngThơ anh viết toàn đa số lời vay mượnHay thiệt lòng...để thu vướng trầm tư.​
Dở dang rồi bịn rịn nữa đưa ra anhTình Thu cũ nay đã thành kỉ niệmTa mãi hóng trong chiều mây loang tímThả hồn trôi bị tiêu diệt lịm mảnh tim khờ.Chẳng bao giờ ta đầy đủ giấc mơKhi lỡ hẹn một giờ, xa suốt kiếpChia song nhé mộng uyên ương hồ điệpVấn vương bỏ ra ? bước tiếp phần đường dài.Đã bao lần mùa thu rớt trên vaiEm tom góp cánh hoa sở hữu mái tócNgày xưa hỡi ! Tuổi thanh xuân ngà ngọcNỡ trôi đi, đột nhiên mưa khóc ngàn sầu.Gió gửi mùa, tín đồ thương mãi địa điểm đâuTa cứ mãi ôm một thai tủi hậnBuồn tim lưu giữ xuôi về tim chen lấnĐến tệ bạc đầu, ta mãi vẫn đợi nhau.​
Bước chân anh xuôi theo mùa lá rụngVương giọt bi hùng rơi ứ đọng ướt bờ miThu qua rồi, thu mang lại thu lại điĐể cho em, mong gì...? còn chưa kịp nóiVần thơ xưa ánh trăng soi đợi đợiCâu tán tỉnh và hẹn hò anh gửi xuyên suốt đêm mơÔm tình em năm canh nhẵn trăng mờRu nỗi niềm tình thơ lời ko tiếngVần thơ nay mắt môi em hòa quyệnGiọt sương đêm tống biệt ánh trăng ngàĐêm lạnh bi quan vang vọng tiếng thu caNửa bài thơ em xót xa nhằm lạiBức tranh thu ghi nhớ anh bi đát tê táiLá rơi nhiều tất cả phải tại mùa thu?​